A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài Văn của học sinh viết về cô giáo

         Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn đời xưa đến nay. Tình cảm thầy trò thân thiết, gắn bó, mang nặng nghĩa tình được ghi lại qua những bài thơ, bài ca thật giàu hình ảnh và xúc động. Nhưng có lẽ chân thành mộc mạc, tự nhiên nhất vẫn là những bài văn của chính các em học sinh viết về thầy cô. Dưới đây bài văn của em Đỗ Khánh Ly học sinh lớp 7B trường TH&THCS Mường Tùng viết về thầy cô.

           Trong suốt những năm tháng làm học trò tại một mái trường nào đó, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô mà mình trân quý nhất. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời, hay vực ta đứng dậy từ những khó khăn, hay đơn giản là cách giảng giải, góp ý sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt hai năm Tiểu học, người tôi nhớ nhất đó chính là cô  giáo Bạc Thị MinhDịu – Chủ nhiệm lớp tôi. Cô Dịu đã tận tình dạy dỗ tôi năm lớp bốn, năm. Và với tôi cô cũng như là người mẹ thứ hai của mình.

           Tôi còn nhớ như in năm tôi còn học lớp 3, ngày đầu tiên khi cô Dịu bước vào lớp với dáng vẻ hiền hậu. Vẻ điềm tĩnh của cô trong lần đầu gặp mặt ấy đến giờ còn nguyên trong tâm chí của tôi. Cô rất yêu thương học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô  thường kể những mẩu truyện vui có ích để giáo dục chúng tôi. Bạn nào mắc lỗi hay phạm lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bặn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng tôi ai cũng yêu quý cô , luôn xem cô như là người mẹ thứ hai của mình.

Tôi còn nhớ có lần tôi bị thủy đậu, phải nghỉ học một tuần. Dù không đi học nữa nhưng hôm nào cô cũng đến thăm tôi và phân công các bạn thay phiên nhau chép bài cho tôi. Chỗ nào tôi chưa hiểu cô sẽ giảng lại tường tận. Trong lớp ai cũng quý cũng mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng tôi tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đó là kết quả học tập thật giỏi của các em đó!”. Ngoài việc dạy kiến thức ở trường, cô còn dạy cho chúng tôi kĩ năng múa hát.

Bây giờ, tuy đã xa cô nhưng tôi vẵn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho tôi một tấm lòng nhân hậu, dạy tôi biết cách yêu thương và quan tâm đến mọi người, tin yêu cuộc đời. Tôi luôn tự hứa với lòng sẽ cốgắng học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan trò giỏi và một người có ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học sinh chúng tôi noi theo.

“Chúng tôi mai dù khôn lớn

Với cô vẵn như trẻ thơ

Không quên những lần lầm lỗi

Khắc ghi bao phút dại khờ”

       Cô ơi, mai này dẫu có ra sao đi chăng nữa, dẫu khoảng cách có xa xôi chừng nào, tôi   vẫn luôn nhớ về cô. Người cô năm xưa đã dìu dắt tôi qua những bước khó khăn trong đời.


Tác giả: Đỗ Khánh Ly - Lớp 7B
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Tin tức mới nhất
Video Clip
Thư viện ảnh
Liên kết website
Thời tiết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng trước : 110